Ký ức Noel và những lần trái tim loạn nhịp
20/12/2011 - 14:35
Thường khi nhớ về một ngày, nó sẽ gắn với kỷ niệm, và gắn với Noel của nó là ký ức về những “cậu nhóc” đã dại dột “thích” nó hay được nó thích với những món quà Noel đặc biệt…
26 tuổi, không phải người sùng đạo, cũng chẳng phải người tôn thờ chúa nhưng nó có thể khẳng định một điều “như đinh đóng cột” rằng nó thích ngày Noel, thích cuồng nhiệt như bất kỳ một người sùng đạo chính hiệu. Nó cũng háo hức mong chờ mỗi dịp Noel đến; cũng bon chen ra đường vào Noel; và cũng mon men đến nhà thờ vào dịp lễ…dù rằng nó chỉ được ngó vào nhà thờ bằng ánh mắt vừa thèm thuồng, vừa tò mò về cái không gian bên trong của nhà thờ cổ kính đó…

Thâm niên thích Noel so với tuổi của nó thì cũng ít, nhưng tính theo thời gian thì cũng nhiều, ngót nghét chục năm có lẻ…Noel “du nhập” vào đầu nó những năm cấp 3 khi lên tỉnh học xa nhà. Khi ấy, nó “ngô nghê” trước lũ bạn ở tỉnh, khi bất chợt thấy đường phố rực rỡ đèn với những cây thông lấp lánh, sắc đỏ và xanh hòa quyện với nhau, ấn tượng…nổi bật …Cứ thế, nó bắt đầu biết đến có một ngày 24/12, biết đến trên thế giới này có Ông già Noel phúc hậu với râu tóc bạc trắng, xúng xính trong bộ quần áo đỏ với cái túi cũng đỏ và đủ to để đựng quà cho mọi người. Và cũng bắt đầu yêu Noel từ đó…
Thường khi nhớ về một ngày, nó sẽ gắn với kỷ niệm, và gắn với Noel của nó là ký ức về những “cậu nhóc” đã dại dột “thích” nó hay được nó thích với những món quà Noel đặc biệt….
Noel với món quà giấu trong ngăn bàn

Đó là mùa Noel của thời học sinh, một thời cấp 3 mơ mộng…
Gắn với Noel đó là một cậu nhóc, bằng tuổi, chuyên Tin. Một cậu nhóc thấp hơn nó với gương mặt non choẹt…Chả hiểu sao “nhóc” đó lại thích nó. Nó nhận ra vì thấy mỗi giờ chào cờ có cảm giác gáy nóng ran vì một ánh nhìn, và đôi lúc quay lại bắt gặp ánh mắt của “cậu nhóc” đó ngượng ngùng ngó lơ…
Cứ đơn giản và nhẹ nhàng…chỉ là những ánh mắt dõi theo nó hàng ngày, không lời làm quen, không bắt chuyện, vô tình đối mặt thì vờ như không biết…và những món quà cứ tự dưng xuất hiện trong ngăn bàn đúng ngày, đúng dịp với đôi dòng chúc nguệch ngoạc viết vội như thế…
Noel thời áo trắng trôi qua với những cảm xúc không tên, êm đềm với ký ức ngọt ngào của một thời để nhớ….
Noel và chiếc khăn gió ấm

Một Noel với ký ức về một “cậu bạn” đẹp trai sở hữu một nụ cười…,có thể nói là một nụ cười đẹp, khắc sâu vào tâm trí nó ngay từ ngày đầu mới quen…
Cậu bạn này được gắn ở năm đầu dưới cái mác tân sinh viên của nó…Có thể nói, nó thích “cậu bạn”, thích cái dáng vẻ thư sinh với nước da trắng và môi đỏ như con gái ấy, thích cái nụ cười duyên và điệu bộ luôn hài hước, pha trò….
Nó và cậu bạn ấy có thể chat chít với nhau hàng tiếng đồng hồ, có thể cùng lang thang xe bus hoặc lượn lờ xe đạp khắp phố phường Hà Nội…
Noel với cậu bạn cũng là 1 kỷ niệm đẹp, không tặng quà vì chung quan niệm: có những ngày chỉ yêu nhau người ta mới tặng quà cho nhau. Nhưng Noel năm đó nó vẫn nhận được quà, (hoặc một từ có nghĩa tương đương như thế), chính là chiếc khăn quàng mà cậu bạn ấy thích nhất, bạn ý tặng đơn giản vì hôm đó nó chỉ mặc phong thanh 1 chiếc áo mỏng…
Chiếc khăn gió ấm ấy đã được tặng đúng lúc, đủ ấm để xua tan được cái giá rét của đợt gió mùa mới về, đủ ấm để làm trái tim của nó kịp lỗi nhịp 1s, và đủ ấm để mỗi mùa Noel sau nó lại nhớ về cậu bạn đẹp trai với nụ cười khó gọi tên ấy…
Noel và lời tỏ tình dễ thương

Cũng chính là Noel đầu tiên nó có người gọi là “Người yêu” …
Noel gắn Anh với món quà là một đôi găng tay cùng giọng nói ấm áp: “Hãy cho anh được nắm tay em, Anh sẽ mãi nắm chặt và thay em sưởi ấm…”
Cho đến tận bây giờ, anh vẫn giữ lời hứa và nó cũng luôn có niềm tin rằng, lời hứa ấy sẽ mãi bền chặt với thời gian, đôi tay của nó sẽ luôn được sưởi ấm, nắm mãi không buông…
Êm đềm…Ngọt ngào…và ấm áp…., tựu chung đã trở thành dư vị rất riêng của nó với những mùa Noel, để mỗi khi Noel về nó lại thêm yêu cái không khí ấy, lại nhớ về kỷ niệm của từng mùa Noel nó đã có và chắc chắn những mùa Noel sau nó sẽ lại có thêm cảm xúc để ngồi nhớ lại và viết về những mùa Noel đã qua…
Noel, 24/12/2011
Tho_con