Đắng ngắt, chocolate trên môi

13/02/2012 - 17:01

Gió khẽ thổi và Valentine đang đến gần. Em nghe lòng cồn cào những cảm xúc bâng quơ, chợt như thổn thức, chợt như vỡ oà khi bắt gặp đâu đó một mùi hương quen thuộc, hương chocolate nồng nàn khẽ vờn trên những ngón tay đan.

Nhưng em chẳng thể nhìn thấy anh, chẳng thể hít hà mùi hương quen thuộc mỗi lần chầm chậm ôm lấy anh. Bởi em biết, những điều đó chỉ tồn tại trong quá vãng. Xa lắm rồi, xa lắm rồi phải không anh?

Valentine là gì? Là ngọt ngào đi bên cạnh nhau, là ấm áp qua từng cái nắm tay, là say đắm trong những nụ hôn bất tận? Nhưng với em, Valentine là nỗi cô đơn, là giọt nước mắt, là sự hoang hoải cứ âm thầm gặm nhấm con tim…

Ngày anh đến bên em, có lẽ nào là một sự sai lầm? Anh âm thầm bước bên cạnh trong lúc em đang hoang mang, chênh vênh. Anh điềm tĩnh, nhẹ nhàng, em ương bướng, ngông nghênh. Hai đứa mình cứ chìm đắm trong những thứ tưởng như xa mà gần, lạ mà quen.

Ngày Valentine, anh đặt lên môi em nụ hôn còn ngọt ngào hương chocolate. Nụ hôn ấy vừa như thức tỉnh, vừa như vực em dậy khỏi những hoang hoải, chênh vênh. Em ngây ngất trong niềm hạnh phúc tưởng như bất tận. Anh đặt vào em tình yêu, niềm tin và hạnh phúc. Em đặt vào anh tương lai và hy vọng.

Nhưng rồi, những yêu thương, những cảm thông cùng những chia sẻ cứ trôi tuột theo năm tháng. Em trở về với bản tính ương ngạnh, bất cần. Anh mệt mỏi, bối rối tìm lối ra. Những giọt nước mắt của em cứ lặng lẽ rơi như ném vào bóng tối, như hoà cùng cơn mưa. Lạc lõng. Chơi vơi. Trái tim anh mệt nhoài, đơn độc, không gánh nổi. Mình lạc mất nhau giữa hơi ấm yêu thương. Tan vỡ thật rồi…

Những ngày xa anh, em lạc lõng đơn côi. Em giơ tay níu giữ. Anh buông. Em chết lặng

Những ngày không anh em khắc khoải trong miền ký ức về một Valentine đổ vỡ. Chợt đau, chợt mất thăng bằng…

Valentine năm nay, em chẳng muốn nhớ, nhưng sao lòng cứ đau. Em bước ra đường, phóng xe như trực trốn chạy, phố cũng ngẩn ngơ trong lạnh lùng chiều buông. Từng hạt mưa cứ vô tình quất vào tim, đau rát. Mùi hương chocolate em tưởng như hết vị, ấy thế mà vẫn đắng ngắt trên môi. Em tự hỏi lòng, đến bao giờ mới quên được anh?

Em nhớ tất cả những thứ thuộc về anh, nhớ những yêu thương, những giận hờn, những nóng vội, những cáu gắt, những mâu thuẫn…Còn anh, chắc giờ đã được bình yên. Anh đi về phía không em chắc sẽ thấy bình minh. Em mong sóng đừng quá mạnh để thuyền anh vững chãi vượt xa khơi. Em mong ở nơi xa ấy, trong miền ký ức của anh sẽ không còn hình bóng em, không còn nỗi nhớ, niềm đau về một thời quá khứ.

Chiều mơ màng cứ chầm chậm trôi qua, em lặng ngắm từng đôi đang hạnh phúc trong những nắm tay, say đắm trong những nụ hôn. Sắc hồng vẫn rực rỡ khắp phố, hương chocolate ngọt ngào giờ như đắng ngắt trên môi em tự thuở nào.

 Hoàng Hoa Nguyên