Gió thổi
Hic, đã 26 mùa hoa cải mà thấy sao hồi hộp quá, có lẽ giống cảm giác lần đầu tiên đi học, háo hức, sờ sợ, 1 chút căng thẳng, hồi hộp. Nhìn chung chả biết diễn tả thế nào.
Sáng thứ 7 tự dưng trời
nóng quá!
Hồi hộp quá, đã hẹn được em tại hàng trà đá trước cổng trường lúc 4h30, vì 5h em
phải đi học Inlustrator.
Hic, đã 26 mùa hoa cải
mà thấy sao hồi hộp quá, có lẽ giống cảm giác lần đầu tiên đi học, háo hức, sờ
sợ, 1 chút căng thẳng, hồi hộp. Nhìn chung chả biết diễn tả thế nào.
Vào phòng mấy thằng đệ ngày xưa hay đánh đế chế, soi gương...mẹ sao tóc hôm nay
xù thế, dựng hết cả lên, nhìn bẩn bẩn, chải mãi tóc éo dẹp xuống...Thôi, mặc dù
trời nóng nhưng đội quả mũ lưỡi “chai” từ h đến 4h30 cho tóc nó dẹp xuống vậy...
Ngồi chém gió với mấy đứa em.. he he..hichic 4h rồi, tiến lại cái gương của
phòng đã vỡ chỉ còn 1/3..soi tiếp. Có cố gắng, tóc đã dẹp xuống bớt rồi, thử mìm
cười 1 cái... aha..cũng duyên và đẹp zai phết... mỗi tội mấy hôm nay hút thuốc
lá nhiều nên răng hơi úa màu vàng.. hic răng mình còn hơi xia ra nữa chứ, biết
thế này ngày xưa kẹp răng cho nó khỏi mọc lung tung...
Đánh răng xong, răng trắng hơn rồi, không đến nỗi lóa mắt nhưng cũng cải thiện
hơn. Soi gương vuốt tóc tiếp... mấy thằng em tròn mắt ko hiểu sao hôm nay tại
trời nóng đột ngột hay sao mà thằng anh điệu thế.
Quay lại nhe răng hỏi thằng em út... trông anh thế nào?... Được anh ạ, cao to,
nhìn có tướng đại gia. Mặt anh nhìn có gian không...đểu không. Không gian anh ạ,
nhưng nhìn hơi Đểu và hơi Xã hội đen.. thế có chết ko. Ai biết mặt đểu là mặt
kiểu nào trình bày mình nghe cái để sửa đại gia thì ko dám nhận, còn kiếm cơm qua ngày
cực lắm.
Anh cười kiểu nào đẹp em, mỉm, toác hay nhếch môi? Mỉm anh ạ, nhìn bí hiểm lắm.
Lại quay lại cái gương tập mỉm, ôi ... nhìn đểu vãi chứ bí hiểm cái nỗi gì...

Bước chân phải ra cửa, ưỡn ngực 2 tay đút túi quần đi thẳng. Ngang đường gặp
thằng em đi mua C2, nhờ nó nhìn hộ xem có cái mạng nhện nào trên đầu không. Ok,
tạm rồi, đi thôi.
Quán nước SV, không đông lắm, thưa thớt lác đác vài mống.Ôi... chưa bao h mình
lại muốn mọi thứ biến hết như lúc này, nhường lại cho mình 1 không gian riêng tư...Miệng
làu bàu thế.
Chọn 1 cái bàn sát tường, dãy trong, với cái dẻ lau sạch hướng dương và tàn
thuốc trên bàn... Thằng nào mà mất lịch sự, ăn xong ko ném gọn vào quăng lung
tung, ý thức bé như con kiến...
4h30 rồi, hồi hộp quá, từng phút từng giây cứ trôi qua chậm, rất chậm, căng
thẳng quá, em đang làm gì nhỉ, em có cảm xúc như mình không nhỉ.. Ôi bao nhiêu
suy nghĩ cứ bay bay, quanh quẩn...
4h40 em bước vào quán, hình như lúc ấy mấy con thiêu thân ngừng bay, điếu thuốc
ngừng cháy, nắng ngừng chiếu, cái nóng cũng dừng lại. Em mặc áo hồng, đeo thêm
cặp kính gọng khá to, đáng yêu quá. Aha, mọi ngày e hay mặc áo trắng và chưa lần
nào thấy đeo kính, đeo kính nhìn ngộ quá….(Chờ xem tiếp phần 2).
Arthurt